Diễn biến chính trị quốc tế trước thềm sinh nhật 18 tuổi của Hirohito

     Hoàng thái tử Hirohito sắp kỷ niệm sinh nhật tuổi 18 vào mùa xuân năm 1919, thể chế quân chủ bắt đầu suy yếu dần và bị vùi dập trên mọi phương diện. Quyền lực của Nghị viện và Thủ tướng tăng lên, nhiều Đảng phái chính trị trở nên mạnh hơn. Ở nước ngoài, chế độ quân chủ cũ tồn tại qua nhiều thế kỷ đã sụp đổ chỉ qua một đêm: chế độ Romanov ở Nga, Hohenzollems ở Đức, Hapsburgs ở Đế quốc Áo – Hung và Ottomans ở Anatolia, Balkans và Trung Đông. Thể chế quân chủ cha truyền con nối dường như chưa bao giờ bất ổn, và bị môi trường quốc tế căm ghét đến như vậy. Lúc đó, phái đoàn của Nhật Bản tại Hội nghị hòa bình Paris đã nhận ra xu hướng quyền lực đối với hòa bình và dân chủ quốc tế đang lan rộng khắp châu Âu và thế giới sau chiến tranh.

Hoàng thái tử Hirohito


     Hoàng đế Đức, người thường được so sánh với Nhật hoàng Minh Trị, đã thoái vị vào đâu tháng 11 năm 1918. Sau đó không lâu, ông sống lưu vong ở Hà Lan. Khi Hội nghị hòa bình Versailles chính thức triệu tập vào ngày 18 tháng 1 năm 1919, các nước Đồng Minh ngay lập tức thành lập một ủy ban trách nhiệm để xem xét việc kết tội cựu Hoàng đế Wilhelm trước tòa án quốc tế đặc biệt về vi phạm «đạo đức quốc tế» và tính thiêng liêng của những hiệp ước. Khi hội nghị tiến hành vào năm 1919, báo chí Nhật Bản đưa tin về việc các nước Đồng Minh bác bỏ đề nghị của Nhật Bản về sựbình đẳng chủng tộc, và tranh chấp về việc Nhật Bản chiếm tỉnh Shantung (nay là tỉnh Shandong – Sơn Đông) trong thời chiến. Để tránh đe dọa đến tính bất khả xâm phạm của quốc vương, báo chí Nhật hầu như đưa tin rất ít về việc tòa án quốc tế đưa một cựu hoàng đế ra xét xử như tội phạm chiến tranh. Tuy nhiên, tại hậu trường cuộc họp, Bộ Ngoại giao cũng như trưởng phái đoàn Nhật Bản, Mikano Nobuaki và Chinda Sutemi đã lo ngại việc xét xử người đứng đầu một nhà nước sẽ ảnh hưởng đến lòng tin của người Nhật trong nước đối với quốc th thiêng liêng.

     Đây là bối cảnh hoàn toàn bất lợi đối với lễ kỷ niệm sinh nhật sắp tới của Hirohito và ba năm cuối cùng (1918-1921) trong sự nghiệp giáọ dục của ông tại trường Ogakumonjo: bên ngoài thì mất lòng tin vào những phép tắe của chủ nghĩa quân chủ; trong nước công chúng ngày càng không chú ý đến ngai vàng, những chỉ trích công khai về hệ thống chính trị và xã hội ngày càng tăng, những yêu cầu cải cách nhà nước ngày càng cấp thiết, và hình ảnh một quốc vương có khả năng cai trị trực tiếp lu mờ dân. Những phần tử ưu tú cầm quyền có những lý do hợp lý để lo ngại về sự ổn định của ngai vàng và tương lai của một Hoàng thái tử còn trẻ trong những năm tháng này.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS
Read Comments

Hirohito cố gắng, nỗ lực phấn đầu để bằng được ông nội của mình

   Chịu ảnh hưởng giữa hai luồng tư tưởng, một của Sugiura, Shiratori và một của Shimizu hoàn toàn đối lập, Hirohito cố gắng phấn đấu bằng ông nội – thần tượng của mình, người không giống chút nào về tính cách và sở thích. Hirohito cũng bắt đầu tin vào tính chất thiêng liêng của quyền lực được trao, như đã nêu rõ trong hiến pháp Minh Trị. Nhưng «thuyết cơ quan» tự do mà Minobe lập ra và được nội các sử dụng trong những năm 1920 đối với ông chỉ thuần túy học thuật, tốt để dạy trong trường học chứ không phải là học thuyết mà ông dựa vào đó để hành động. Ông cũng không hành động theo cách giải thích thần học chính thể chuyên chế.

    Trên thực tế, Hirohito không bao giờ là người hâm mộ bất kỳ học thuyết nào của chế độ dân chủ hiến pháp; hiến pháp không phải là chuẩn mực để ông đưa ra các quyết định quan trọng, vì giống với ông nội mình, ông tin mình là người đứng đầu luật pháp quốc gia. Những hạn chế thực chất trong cách cư xử của ông thừa hưởng từ tính cách của Nhật hoàng Minh Trị không ảnh hưởng đến hiến pháp và thậm chí vẫn được ông thể hiện khi hoàn cảnh ép buộc.

Hirohito


    Quá trình giáo dục Hirohito không bao giờ kết thúc. Mục tiêu cơ bản của quá trình giáo dục là làm cho ông hiểu và đánh giá bản chất những quan điểm và quyết định được đưa ra trong những tài liệu về đường lối chính sách mà chính quyền và tư lệnh tối cao đã trình ông, mặc dù dường như ông đứng ngoài quá trình đấu tranh và sự bất hòa về chính trị đuợc thể hiện trong các tài liệu đó. Một mục tiêu khác của quá trình giáo dục là phục vụ đất nước Nhật Bản – một vùng đất bất bại và thần thánh – bằngcách tạo ra hệ thống kiểm tra, cân bằng và đấu tranh với những bè phái quan liêu để đạt được sự thống nhất và đồng thuận. Hirohito sẽ thực hiện nhiệm vụ này không chỉ qua những kỹ năng thẩm vấn biện chứng và luận chứng lý thuyết, vì các nhà lãnh đạo Nhật Bản dường như không đánh giá cao kết quả tranh luận để làm rõ các vấn đề và giải quyết tranh chấp. Đúng hơn, Hirohito sẽ thực hiện nhiệm vụ đó bằng cách áp dụng những hiểu biết cụ thể về những công việc quân sự và dân sự cùng với quyền lực tối cao của mình để đạt được sự đồng thuận. Nếu ông thực hiện đúng vai trò của mình, thì toàn bộ các nhóm thuộc hệ thống cầm quyền sẽ thấm nhuần những quyết định và ý muốn của ông, điều đó tạo nên sự thống nhất trong toàn bộ hệ thống. Với sức khỏe hạn chế của Hirohito – tầm vóc gầy gò, giọng nói yếu ớt, và trí thông minh ở mức trung bình – vốn tri thức từ giáo dục là điểm tựa để liên kết ông với thực tế, giúp ông chống lại sự cường điệu hóa. Ông cũng là người không nắm bắt vấn đề qua trực giác nhưng ông sẽ tìm hiểu các vấn đề đó một cách nhanh chóng khi cần.

Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn hóa nhật

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS
Read Comments

Vai trò và trách nhiệm của Thiên Hoàng đối với Nhật Bản


Thiên hoàng


     Do vậy, dù Thiên hoàng có hành động trái với luật pháp của đất nước và phạm tội thì ông cũng không bị phạt, ông cũng không phải chịu trách nhiệm về những hành động của chính quyền nếu chính quyền hành động trái pháp luật, cho dù ông là người đứng đầu nhà nước. Điều duy nhất đảm bảo Thiên hoàng không được vi phạm hiến pháp là Điều 55 trong đó quy định các bộ trưởng của nhà nước chịu trách nhiệm về ý kiến tư vấn mà họ đưa ra cho hoàng đế.     Nhưng đây thật sự không phải là một bảo đảm cho việc miễn trừ trách nhiệm của Thiên hoàng, bởi vì các bộ trưởng nội các không được đựa ra ý kiến tư vấn về các quyết định liên quan đến những vấn đề chỉ huy tối cao, Thiên hoàng không phải chấp thuận ý kiến tư vấn củabộ trưởng, và không có thủ tục hoặc thể chế nào nêu rõ vấn đề trách nhiệm của Thiên hoàng theo hiến pháp.Shimizu muốn biểu lộ tư tưởng của Thiên hoàng trong thuật ngữ «bất khả xâm phạm», người có quyền lực chính trị và đạo đức cao hơn và trên cả nền quân chủ thể chế. Cũng trên phương diện đó, Shimizu ủng hộ đường lối củaHozumi Uesugi dù không thật sự tán thành nó.

     Shimizu ví von nhà nước như cơ thể một con người và Thiên hoàng là bộ não, ông nêu bật rằng «chức năng của não là lực lượng trung tâm của tổ chức». Hirohito thích phép ẩn dụ – tư tưởng là bộ não của nhà nước – và ông đã gợi lại tư tưởng đó đầu những năm 1930 khi Minobe bị tấn công và buộc phải từ chức. Đó là điều phổ biến trong tư tưởng hiến pháp của Đức cuối thế kỷ XIX, đặc biệt là tư tưởng của Georg Jellinek (1851-1911), một luật gia có ảnh hưởng mạnh mẽ với các nhà tư tưởng hiến pháp Nhật Bản. Chính Minobe đã sử dụng tư tưởng đó năm 1912 khi ông nói rằng Thiên hoàng giống như cái đầu của cơ thể con người, trừ khi Thiên hoàng không nghĩ đến bản thân mà nghĩ về đất nước. Rốt cục, chính sự phòng đoán và mơ hồ trong tư tưởng củaShimizu lại lôi cuốn Hirohito, người có cùng tư tưởng mặc dù tuyên bố sau này  của ông trái với tư tưởng đó.

Cuối cùng, khi sự kiện về Nhật hoàng Minh Trị vẫn là một phần sống động trong tiểu sử các vị thánh trong đời sống tinh thần của người dân Nhật, Shimizu đã ủng hộ Sugiura và Shiratori thần tượng hóa Nhật hoàng Minh Trị trong hình ành một quốc vương. Shimizu đã đóng góp vào câu chuyện thần thoại của Thiên hoàng Minh Trị bảng cách nhấn mạnh râng các Thiên hoàng không thể hành động tùy tiện nhưng phải thê’ hiện trước«công luận» cách chỉ đạo các công việc nhà nước của các Thiên hoàng đúng như Thiên hoàng Minh Trị đã thực hiện Ngũ cá Điều ngại Thệ văn. Cả ba thầy giáo đã kể những câu chuyện mang màu sắc thần kỳ rằng những phẩm chất cao quý đã làm cho Thiên hoàng đạt được sự nghiệp lớn trong việc đưa Nhật Bản thành một cường quốc, trong khi không đề cập gì đến Thiên hoàng Đại Chính. Cả ba đều muốn Hirohito phục dựng lại hình ảnh đã mất của Nhật hoàng Minh Trị mà họ đã xây dựng và thần thánh hóa bằng những cách khác nhau. Và do vậy họ nhấn mạnh quan điểm rằng Nhật Bản cần một Minh Trị mới, và Hirohito sẽ là người đảm nhận vai trò của ông nội và có tri thức ngang bảng với ông nội.


Từ khóa tìm kiếm nhiều: van hoa nhat

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS
Read Comments